Tả cảnh đẹp ở địa phương em, quê hương em ngắn gọn hay nhất

Tả cảnh đẹp ở địa phương em, quê hương em ngắn gọn hay nhất
5 (100%) 1 đánh giá

Tả cảnh đẹp ở địa phương em, quê hương em ngắn gọn hay nhất

BÀI LÀM VĂN MẪU SỐ 1 TẢ CẢNH ĐẸP Ở ĐỊA PHƯƠNG EM

“Việt Nam đất nước ta ơi
Mênh mông biển lúa đâu gì đẹp hơn”

Mỗi lần, câu thơ vang lên, lòng tôi lại xốn xang nghĩ đến cảnh đpẹ của quê hương mình, đó là những cánh đồng lúa mang vẻ đẹp riêng của thôn quê.

Cánh đông lúa quê tôi trải rộng tít tắt. Nhìn từ xa, nó như một tấm thảm không lồ mà mỗi mùa lại mang trên mình một chiếc áo mới. Tôi yêu nhất là hình ảnh cánh đồng lúa khi vào mùa chín. Lúc đócánh đồng sẽ như một tấm thảm vàng rực bay phấp phới trong gió. Những chị gió trêu đùa khiến bông lúa càng ngả xuống. Những bông lúa với những hạt lúa mình mẩy căng, chắc nghiêng trong gió. Những cánh cò bay ngả trên cánh đồng tạo nên một bức tranh đông quê vô cung thơ mộng. Chẳng thế mà nét đẹp ấy đã gợi bao hứng sáng tạo cho bao thi nhân, nghệ sĩ muôn đời. Nhà thơ Xuân Diệu đã từng viết rằng:

Con cò trên ruộng cánh phân vân.

Còn nhớ, khi cánh đồng đang trong thì con gái, nó mang một màu xanh hòa bình êm dịu khiến bất cứ ai cũng yêu mến mỗi khi ngắm nhìn. Cánh đồng lúa quê tôi được chia thành nhiều ô nhỏ giúp nhận nước dễ hơn vfa vì vậy, những cây lúa cứ thế sinh trưởng và phát triển tốt.

Vào mùa lúa chín, thân cây lúa lúc này rất vững chắc, người ta không thể lấy tay tự nhổ được nữa mà phải dùng liềm để cắt. Những bó lúa được xếp thành nhiều bó nhỏ khác nhau. Những người nông dân đang hối hả thu lượm những bông lúa vàng. Mồ hôi chảy ướt lưng áo họ. Những hạt lúa vàng hứa hẹn sẽ cho một mùa bội thu. Từ những hạt lúa ấy, người dân quê tôi không chỉ đáp ứng như cầu sinh hoạt cho gia đình mình mà còn tăng gia sản xuất, đi xuất khẩu ở nhiều nới khác và tạo ra nhiều sản phẩm phục vụ nhu cầu thiết yếu của mọi người. Người ta vẫn nói rằng hạt gạo là hạt ngọc của trời và vì vậy những người dân ở quê hương tôi luôn yêu quý những cánh đông lúa chín nơi quê mình.

Những cánh đồng lúa quê hương tôi luôn là nơi hiện thân cho cái đẹp, hiện thân cho tình quê nồng hậu, là kết tinh bao giá trị, vẻ đẹp của người dân quê tôi từ ngàn đời nay. Mỗi người dân quê tôi khi rời xa nơi nay, bao giờ cũng sẽ luôn luôn nhớ về nó vì nó luôn ẩn giấu trong tim, cất giữ bao kỉ niệm thiêng liêng, đáng quý nhất của đời người. Sau này, người ta sẽ nghiệm ra rằng: mỗi chúng ta giống như một lữ khách trên hành trình kiếm tìm cái đẹp và cái đẹp đó không ở nơi nào xa xôi mà luôn hiện diện ngay xung quanh ta.

Loading...

Còn bạn, bạn có nghĩ thế không? Cái đẹp mà bạn luôn kiếm tìm là gì? Vẻ đẹp của quê hương bạn là gì? Bạn có yêu nó như yêu những người thân trong gia đình mình?

Tả cảnh đẹp ở địa phương em, quê hương em ngắn gọn hay nhất
Bài văn mẫu số 2 Tả cảnh đẹp ở địa phương em

“Quê hương”- đó luôn là hai từ thiêng liêng nhất đối với mỗi con người. Và với em cũng vậy, em yêu quê hương, như yêu gia đình, bè bạn, yêu những gì thuộc về nơi đây, sao quên được những buổi chiều cùng lũ trẻ trong làng ra thả diều ở cánh đồng đằng Đông đến tối muộn, hay những ngày gặt lúa nhộn nhịp, những buổi trưa hè tự trong ca dao.

Em sinh ra trong một ngôi làng nhỏ ở ngoại ô, trái với cái tấp nập xe cộ của nơi thị thành, nơi đây yên bình và cuộc sống luôn thật nhẹ nhàng. Nhìn từ trên cao, con sông Hồng uốn lượn vắt ngang như một dải lụa đào mềm mại vắt lên vai người thiếu nữ. Con sóng lúc lăn tăn, lúc dữ dội, nhiều sắc thái, nhưng dẫu có thế nào, nó vẫn thật gần gũi và mang đầy kỷ niệm, những lần đi tắm sông cũng thằng Nam, thằng Hùng, bị mẹ mắng vì lo đuối nước. Nhưng dòng sông thật hiền hòa, như người mẹ hiền ôm lấy những đứa con nhỏ. Những buổi chiều cuối hạ, cha hay mang đó ra bẫy cá, hôm sau mang về đã đầy ắp những cá tôm, món cá kho dậy vị của quê hương xứ sở.

Hai bên bờ sông, những cánh đồng trải rộng mênh mông, độ này lúa đang chín, những thảm lúa vàng óng, nhấp nhô trong gió như những con sóng dịu dàng. Lúa chín là lúc lúa đẹp nhất, không chỉ bởi màu sắc vàng tươi bắt mắt tô điểm xóm làng, những bông lúa trĩu nặng còn là thành quả lao động vất vả của những người dân quê. Xa quê, là nhớ lắm những cánh đồng lúa mênh mông thẳng cánh cò bay. Đó là biểu tượng đẹp đẽ của một vùng quê nông nghiệp, cánh đồng mênh mông, bát ngát, mang lại nguồn kinh tế cho người dân, cũng là chắp cánh cho ước mơ của những đứa trẻ trong làng. Chạy dọc những con mương mà thả diều, hay những lần ngồi trên bờ đê chơi chuyền, ô ăn quan, những kỷ niệm ấy làm sao quên được.

Xa xa kia là mái đình phủ những rêu phong, bà bảo đình này từ rất lâu rồi, khi mà vua An Dương Vương còn trị vì đất nước, ngôi đình cổ với cây đa già, bao năm vẫn thế, từng lớp người rời quê rồi trở lại, nơi đây như bến đỗ trở về. Ai đến làng cũng đều ghé qua thắp một nén nhang tỏ lòng kính trọng. Đây cũng là nơi mấy bà mấy mẹ ngồi nghỉ mát mỗi buổi chợ chiều, ngồi kể cho nhau nghe chuyện của mình, tay phe phẩy cây nón lá mà khen cây đa làng mình tán rộng và râm mát quá… Về làng quê Việt, có ai không ghé cây đa, bến nước, sân đình, tìm lại những nét đẹp văn hóa truyền thống từ ngàn xưa.

Lắng nghe từng âm thanh quen thuộc nơi miền quê mình, cảm nhận từng làn gió thổi qua, nhẹ nhàng và dịu mát. Ngâm nga đọc thuộc bài mà thấy quê hương mình đẹp quá:

“Quê hương tôi có con sông xanh biếc
Nước gương trong soi tóc những hàng tre
Tâm hồn tôi là một buổi trưa hè
Tỏa nắng xuống dòng sông lấp lánh.”

Loading...