Phát biểu cảm nghĩ về người bà của em

Phát biểu cảm nghĩ về người bà của em
Đánh giá bài viết

Đề bài: Phát biểu cảm nghĩ về người bà của em.

Bài làm

“Tôi trong suốt giữa hai bờ hư – thực

giữa bà tôi và tiên, Phật, thánh thần”

(“Đò Lèn” – Nguyễn Duy)

Đúng như lời hai câu thơ trên, bà luôn là người hiền lành và nhân hậu nhất, giống như Tiên, như Bụt, như Thần Phật vậy. Với người bà của mình, tôi luôn dành cho bà tình cảm thiêng liêng và kính mến nhất. Tôi rất yêu bà ngoại của tôi.

Bà ngoại năm nay đã ngoài 60. Mái tóc bà điểm nhiều sợi bạc dài tới tận ngọn tóc. Bà có đôi mắt sâu, rất mực hiền từ. Đôi tai bà đẹp lắm, bà thường lấy giấy bạc cuộn thành bông tai đeo rất đẹp. Mỗi khi cười, hàm răng đen bóng lộ ra. Tuy tuổi cao nhưng răng bà còn rất chắc, đều và đẹp. Tôi thích nhất là đôi bàn tay bà, khéo léo vô cùng. Bà giỏi têm trầu lắm. Miếng trầu qua đôi tay bà sao mà nhỏ xinh, vừa vặn đến thế. Tay bà còn rất ấm nữa. Tuy da đã nhăn nheo, những đường gân xanh nổi dài trên tay nhưng tôi rất thích được xoa đôi bàn tay ấy.

Bà ngoại giống như người mẹ thứ hai của tôi. Thuở nhỏ, mẹ ba mẹ thường đi làm ăn xa, tôi ở nhiều với bà ngoại. Bà ngoại có thể là người không sinh ra tôi, không cho tôi được dòng sữa ngọt ngào nhưng bà luôn luôn ân cần chăm sóc, lo lắng cho từng bữa ăn, giấc ngủ. Mỗi khi tôi ốm, nhớ mẹ, tôi thường thút thít khóc. Thấy thế, bà lại lấy dầu gió xoa lên trán, lên tay chân tôi rồi bà kể chuyện cổ tích cho tôi nghe. Mỗi lần như thế, tôi lại được an ủi rất nhiều.

Phát biểu cảm nghĩ về người bà của em
Phát biểu cảm nghĩ về người bà của em

Trong tim tôi, bà ngoại tựa như một miền cổ tích xa xôi. Kí ức nhỏ bé của tôi có một người bà thân thương hệt như người bà trong bài thơ “Tiếng gà trưa” (Xuân Quỳnh):

Loading...

“Tay bà khum soi trứng

Dành từng quả chắt chiu

Cho con gà mái ấp

Cứ hàng năm hàng năm

Khi gió mùa đông tới

Bà lo đàn gà toi

Mong trời đừng sương muối

Để cuối cùng bán gà

Cháu được quần áo mới”

Tuổi thơ tôi thích nhất là được nhặt trứng gà cùng bà. Tay bà nâng quả trứng còn nóng ấm đưa tên trời soi. Quả nào đủ tiêu chuẩn bà sẽ cho ấp. Mỗi lần như thế, bà lại thủ thỉ với cháu phải biết chịu khó chăm đàn gà, tới cuối năm bà bán gà, bà mua cho quần áo mới đi chơi Tết. Bà còn thủ thỉ với cả mấy con gà mái, rằng chúng đẻ thật nhiều trứng tốt để mau có thêm đàn gà con.

Rồi còn cả những trưa hè oi ả, bà thường nằm võng quạt cho tôi ngủ. Bà hát ru rất hay. Tôi tự hỏi sao tất cả những người bà trên thế gian này không được học hát mà sao lại hát ru hay được đến thế. Có lẽ là vì tình yêu với con cháu. Chỉ có tình yêu thương con cháu truyền vào tiếng hát nên lời ru mới ngọt ngào nhường ấy.

Ông ngoại mất từ khi tôi còn chưa ra đời, nên tôi trở thành niềm vui mỗi ngày của bà. Dù thương yêu tôi lắm, nhưng bà hay bảo “thương cho roi cho vọt”. Bà luôn nghiêm khắc dạy bảo tôi khi tôi làm không đúng. Tôi đã trưởng thành hơn rất nhiều nhờ bà.

Không chỉ yêu thương tôi, bà ngoại còn là người nhân ái, hòa đồng với hàng xóm láng giềng, ưa giúp đỡ mọi người. Nhà hàng xóm có đám cưới đám hỏi, bà thường têm trầu giúp. Nhà nào có người thân vừa qua đời, bà thường xuyên ghé thăm, nói chuyện động viên họ rất nhiều. Khắp làng trên xóm dưới ai cũng yêu quý bà.

Biết ơn bà lắm nên tôi thường giúp đỡ bà những việc lặt vặt vừa sức. Tôi thích nhất là được giúp bà làm vườn. Tôi thường nhổ cỏ, tưới cây. Còn bà sẽ tỉa cảnh, bón phân, xới đất. Cả vườn cây tươi tốt chính là thành quả của bà cháu tôi. Mỗi lần làm vườn xong, bà ngắm nhìn một lượt rồi khen tôi làm rất tốt. Tôi thích lắm!

Bà là người tôi thương yêu nhất. Tôi luôn mong bà sống thật khỏe mạnh, an bình. Cũng mong sao trên mỗi bước đường đời, bà vẫn mãi là người dõi theo, động viên, khích lệ tôi. Nếu ngày nào đó có vấp ngã, tôi sẽ lại về nằm trong vòng tay ấm áp của bà để được chở che như thuở bé.

Hoài Lê

Loading...

Từ khóa tìm kiếm:

  • cảm xúc về bà