Cảm nhận 14 câu đầu bài thơ Tây Tiến

Cảm nhận 14 câu đầu bài thơ Tây Tiến
3.3 (65%) 4 đánh giá

Đề bài: Cảm nhận của em về 14 câu đầu bài thơ “Tây Tiến” của Quang Dũng.

Bài làm

Cảm nhận 14 câu đầu bài thơ Tây Tiến – Cuộc kháng chiến chống Pháp qua đi đâu chỉ để lại bao đau thương, mất mát mà nó còn trở thành kỉ niệm khó quên về một thời hào hùng, bi tráng của quân và dân ta. Trong cuộc kháng chiến ấy, hình ảnh người lính được các nhà thơ, nhà văn khắc họa đều có chung điểm đặc biệt đó là gian khổ nhưng bất khuất. Bên cạnh những bài thơ như “Đồng chí” của Chính Hữu, “Nhớ” của Hồng Nguyên… thì bài thơ “Tây Tiến” của Quang Dũng được coi là thi phẩm đặc sắc về hình tượng người lính. Bài thơ gây ấn tượng nhất với em ở hình ảnh thiên nhiên và con người trong 14 câu thơ đầu tiên.

Nguồn gốc cái tên “Tây Tiến” được lấy từ tên một đơn vị cũ mà Quang Dũng từng tham gia kháng chiến. Một ngày ngồi nơi Phù Lưu Chanh xa xôi, Quang Dũng chợt nhớ về đồng đội ở binh đoàn Tây Tiến cũ, nhà thơ đã viết lên tác phẩm này.

Bài thơ bắt đầu từ âm hưởng tựa như tiếng gọi của lòng người:

“Sông Mã xa rồi Tây Tiến ơi!

Nhớ về rừng núi, nhớ chơi vơi”

Gọi tên con sông Mã, gọi tên binh đoàn cũ trong nỗi nhớ tràn đầy tâm hồn nhà thơ. Tác giả không thể diễn tả hết niềm yêu nỗi thương nhớ với những ngày tháng còn ở rừng núi vùng biên giới Việt – Lào, những ngày sát cánh bên đồng đội chiến đấu, tiêu diệt sinh lực địch… Tác giả tạm gọi nó là nỗi nhớ “chơi vơi”. Cái nhớ chơi vơi ấy ta đã bắt gặp đâu đó trong câu ca dao xưa:

“Ra về nhớ bạn chơi vơi”

Dần dần, một loạt hình ảnh đã từng là quen thuộc với tác giả hiện ra:

“Sài Khao sương lấp đoàn quân mỏi

Mường Lát hoa về trong đêm hơi

Dốc lên khúc khuỷu dốc thăm thẳm

Heo hút cồn mây, súng ngửi trời

Ngàn thước lên cao, ngàn thước xuống

Nhà ai Pha Luông mưa xa khơi”

Một cảnh tượng hành quân điệp điệp trùng trùng xuất hiện song song với chính sự khắc nghiệt, độc địa của nó. Hệ thống thanh luật được vận dụng tài tình quá! Người đọc có thể thấy cứ thanh bằng rooig lại tới thanh trắc đan xen nhau trải dài trên mỗi dòng thơ giống như con đường nhấp nhô, khập khiễng. Đoàn quân Tây Tiến hành quân trong màn sương dày đặc của núi rừng vô cùng ảo mộng, kì bí. Hàng loạt những địa danh được nêu ra cũng là những địa danh có thực trong thực tế, đó là Sài Khao, Mường Lát, Pha Luông – những vùng đất ít dấu chân người nhưng là nơi Quang Dũng được sống giữa tình nghĩa đồng bào, đồng chí. Nhớ về Tây Tiến là nhớ về những vùng đất thiêng liêng ấy. Rồi các cụm từ thể hiện hình ảnh đối lập như “dốc lên” – “dốc thăm thẳm”, “cồn mây” – “súng ngửi trời”, “ngàn thước lên” – “ngàn thức xuống”… kết hợp với những từ tượng hình như “khúc khuỷu”, “thăm thẳm”, “heo hút”… tạo nên chất nhạc, chất tình và chất kịch. Con người như đối mặt với ngàn mối nguy nan, mối nguy nan cứ lớp lớp chồng lên nhau.

Loading...

Cảm nhận 14 câu đầu bài thơ Tây Tiến

Cảm nhận 14 câu đầu bài thơ Tây Tiến

Hiểm nguy, gian lao như thế, nhưng người lính Tây Tiến vẫn xuất hiện trong thế “súng ngửi trời”. Nếu liên tưởng tới hình ảnh “đầu súng trăng treo” trong bài thơ “Đồng chí” của Chính Hữu sẽ thấy sự đặc biệt của nó. Hình ảnh “đầu súng trăng treo” và “súng ngửi trời” mang nét đẹp lãng mãn và hiện thực đan xen. Người lính đứng gác, hành quân luôn luôn phải cầm chắc tay súng bên người bởi địch có thể xuất hiện bất cứ lúc nào. Sự kiên trung, gan góc của người lính giống như đang “đội trời” vì thế cả thiên nhiên rộng lớn như được cây súng gáng vác. Hình ảnh “súng ngửi trời” còn đặc sắc hơn ở chỗ tác giả sử dụng phép nhân hóa. Cây súng trên tay người lính có vẻ như một thành viên rất nghiệp vụ đang thăm dò, “đánh hơi” đường đi hay tiếng kẻ địch. Nó cũng có thể đang phô giác quan thưởng thức cảnh thiên nhiên tươi đẹp. Đây là hình ảnh đắt nhất của cả bài thơ.

Không có cuộc chiến nào là không có gian khổ ho sinh. Sự hi sinh của người lính đôi khi không phải do những cuộc chiến đấu ác liệt với kẻ thù mà là sự độc địa của thiên nhiên. Sự ra đi của người lính được Quang Dũng thể hiện không kém phần ám ảnh:

“Anh bạn dãi dầu không bước nữa

Gục lên súng mũ bỏ quên đời!”

Bỏ lại cả tuổi thanh xuân nơi đất khách, nhưng trong mắt người lính chỉ nhẹ nhàng như là “không bước nữa”. Hi sinh cho tổ quốc chỉ đơn giản là việc dừng chân nghỉ lại mãi mãi ở nơi nào đó. Ngược lại, hai chữ “dãi dầu” lại mang cảm giác nặng nề khó tả. Cái chết với người ra đi nhẹ nhàng, nhưng với người ở lại thì đó là sự ra đi đầy ám ảnh. Thiên nhiên ngày ngày cũng đang giận dữ, gầm thét:

“Chiều chiều oai linh thác gầm thét

Đêm đêm Mường Hịch cọp trêu người

Tiếng thét của tự nhiên cũng là tiếng thét của tấm lòng Quang Dũng phê phán mạnh mẽ cuộc chiến tranh phi nghĩa gây bao đau thương, chết chóc.

Bài thơ “Tây Tiến” không chỉ thành công ở việc thể hiện hiện thực một cách rất trữ tình mà còn thành công khi đan xen cả yếu tố tâm hồn hồn nhiên, trong sáng của người lính:

“Nhớ ôi Tây Tiến cơm lên khói

Mai Châu mùa em thơm nếp xôi”

Hai chữ “Tây Tiến” và chữ “ôi” xuất hiện lần nữa như một tiếng gọi tha thiết của nỗi nhớ. Hình ảnh “cơm lên khói” hay “thơm nếp xôi” và người “em” sơn nữ vô cùng quen thuộc, gợi lên làng quê yên bình nhưng giàu tình nghĩa. Người ở đây chiếc đấu vì Tổ quốc, còn người bên kia cũng hăng say lao động sản xuất phục vụ chiến đấu. Cái nhớ thương quê nhà ấy mới đẹp làm sao!

Tóm lại, 14 câu thơ trong bài thơ “Tây Tiến” với thể thơ bảy chữ, hình ảnh cô đúc, giàu sức gợi và đặc biệt là giọng thơ mang âm hưởng trầm hùng, sâu lắng tạo nên một khúc trường ca về thiên nhiên và người lính hàng quân nơi núi rừng Tây Bắc. Quang Dũng như một ngôi sao sáng chói trong nền thơ cac cách mạng với thứ ánh sáng rất riêng, làm bao thế hệ bạn yêu thơ phải cảm phục. Tấm lòng Quang Dũng với quê hương đất nước đời đời thế hệ Việt Nam sẽ khắc ghi.

Hoài Lê

Ứng dụng VĂN MẪU TỔNG HỢP trên điện thoại với hơn 30k bài văn mẫu hay nhất, giải bài tập SGK, soạn văn đầy đủ chi tiết. Hãy tải App ngay để chúng tôi phục vụ bạn tốt hơn nhé!

Nếu thấy bài viết hay, hãy động viên và chia sẻ ban biên tập! Các bình luận không phù hợp sẽ bị cấm bình luận vĩnh viễn.

Loading...

Từ khóa tìm kiếm:

  • cảm nhận 14 câu đầu của tây tiến